Valentine không chỉ đáng nhớ với những đôi yêu nhau mà còn là thời điểm ghi dấu những điều ngọt n...
Tôi lại sắp có thêm một “Ngày giận dỗi” khi người yêu tôi biết, tôi chẳng có ý định tặng gì cho c...
Valentine không chỉ là dịp để thể hiện tình yêu mà còn là cái cớ để nhiều anh chàng "về đích" sau ...
Người phụ nữ nào cũng sẽ hồi hộp chờ đợi món quà tặng tình yêu từ người đàn ông của mình trong ng...
Valentine, ngày giận dỗi của tôi… |
|
|
|
| Làm bố - Hạnh phúc gia đình |
| Thứ ba, 14 Tháng 2 2012 21:08 |
|
Tôi đi mà như chạy trốn bởi đối với tôi, Ngày Tình yêu đã nhuốm màu tang tóc từ một ngày đã xa...
… Hôm đó tôi đến lớp với cái bụng đói. Tôi nhất định không đụng đến gói xôi mà mẹ đã chạy theo để nhét vào cặp sách. Ngồi trong lớp dù cái bụng sôi ầm ầm, tôi vẫn không chút có cả giác với cái món điểm tâm mà tôi đã phải ăn ngày này qua ngày nọ, năm này qua năm kia. Đơn giản vì tôi là con bà bán xôi.
Hôm đó là 14 tháng 2. Mấy cô bạn trong lớp cứ tụm năm, tụm ba bàn chuyện quà tặng Ngày Tình yêu. Thu Vân, cô bạn gái xinh đẹp nhất của lớp ngước cặp mắt đen láy nhìn tôi: “Ước gì hôm nay có ai tặng cho mình một hộp chocolate và một bó hoa hồng…”.
Câu nói vu vơ ấy đã khiến lòng tôi dậy sóng. Chocolate và hoa hồng đối với tôi là những thứ xa xỉ. Thậm chí, tôi còn chưa bao giờ biết đến mùi vị của một thỏi chocolate thật sự bởi cái gánh xôi của mẹ đã chẳng đủ nuôi nổi mấy miệng ăn kể từ ngày ba tôi bị bệnh phải nằm một chỗ...
Thế nhưng tôi không thể không bận lòng trước đôi mắt đen láy của Thu Vân. Chắc chắn những thằng con trai trong lớp sẽ mua chocolate và hoa hồng cho cô ấy. Rất nhiều đứa là con nhà giàu. Chocolate và hoa hồng của chúng sẽ là những thứ thật xịn…
Tan học, tôi về nhà. Mẹ tôi và mọi người đi vắng. Chỉ có ba tôi nằm trên chiếc chõng tre, người hâm hấp sốt. Tôi ghé qua hỏi xem ba có cần gì không nhưng không nghe ông trả lời. Tôi xuống bếp lục cơm nguội. Chỉ có nồi cơm và mấy miếng dưa mắm. Thú thật, tôi muốn nôn mửa khi cái mùi dưa mắm xộc vào mũi. Dù đang đói, tôi cũng không thể nuốt nổi cơm…
Như một kẻ mộng du, tôi cứ đi lòng vòng từ nhà trên xuống nhà dưới. Rồi tôi lục tung mọi thứ mà chẳng biết mình làm như thế để làm gì. Cuối cùng tôi cũng tìm được cái mình cần tìm. Ba trăm ngàn đồng mẹ tôi cất kỹ trong áo gối. Tôi run run cầm lấy. Có lẽ đây là toàn bộ số tiền mẹ tôi dành dụm từ những gói xôi thấm đẫm mồ hôi của mẹ… Nhưng lúc đó, tôi không cần suy nghĩ gì nữa. Tôi chụp lấy gói tiền và chạy bay ra phố.
Cuối cùng tôi cũng có được những thứ mà mình cần. Hộp chocolate mà người bán hàng nói là chính gốc của Bỉ và một bó hoa hồng đỏ thắm như tình cảm đang sôi sục trong lòng tôi… Ngày hôm ấy, tôi đã là kẻ chiến thắng bởi trước tôi, chưa có đứa bạn nào trong lớp kịp mang quà đến cho Thu Vân…
Còn lại ít tiền, tôi rủ cô bạn đi ăn kem. Chưa bao giờ tôi thấy mình hạnh phúc như vậy. “Cám ơn Dũng vì món quà hôm nay. Mình rất vui và cảm động”- Thu Vân đã cười thật tươi khi chúng tôi chia tay.
Tôi chưa về ngay mà đạp xe loanh quanh thị xã để tận hưởng cảm giác lâng lâng còn lại sau cuộc gặp gỡ với cô bạn gái xinh đẹp trong ngày Lễ Tình yêu đáng nhớ nhất của mình.
Khi tôi về nhà, từ xa tôi đã ngạc nhiên khi thấy trong nhà rất đông đúc. Tôi linh cảm có điều gì đó không bình thường đã xảy ra trong lúc mình đi vắng. Vừa thấy tôi, thằng em út đã mếu máo: “Anh hai ơi, ba chết rồi”. Tôi đứng chôn chân một chỗ. Một cảm giác tội lỗi đầy ứ trong lòng.
Trưa hôm đó, sau khi đi mua mọi thứ về để nấu xôi bán cho buổi chợ ngày mai, mẹ tôi định đi mua thuốc cho ba nhưng tìm mãi không thấy tiền. Có lẽ ông trời muốn đầy đọa tôi nên đã khiến ba tôi lên cơn hen suyễn đúng vào lúc ấy. Khi mẹ tôi mượn được tiền để mua thuốc đem về thì ba tôi đã ra đi…
Chuyện đã xảy ra lâu rồi mà nó vẫn như vết chém không bao giờ lành miệng trong lòng tôi. Tôi chưa bao giờ tặng ai quà Valentine sau ngày Lễ Tình yêu năm ấy. Giờ đây, đối với tôi, Valentine là ngày giận dỗi bởi năm nào, người yêu tôi cũng nước mắt vắn dài, hết trách móc xa gần, lại nói thẳng vào mặt, rằng tôi là người không biết ga-lăng, là một kẻ trùm sò, là người không lãng mạn trong tình yêu…
Tôi mặc kệ. Nhưng tôi cũng không thể nói để em hiểu rằng, không ai có thể vui trong cái ngày đầy tội lỗi của mình. Tôi đã đánh mất những điều thiêng liêng nhất khi đã cố giành lấy những thứ không thuộc về mình. Điều tôi muốn nói với em là, tôi yêu em thật lòng và yêu hết lòng. Nhưng quà Valentine thì mãi mãi vẫn sẽ là không…
Tin mới hơn: |


Bạn là Adam muốn tâm sự, muốn chia sẻ những chuyện thầm kín; bạn là Eva muốn gửi những lời tâm sự tới một nửa của mình, hãy cùng chia sẻ với chúng tôi qua chủ đề "Tâm sự đàn ông".
Lưu ý:
Bài viết được chọn đăng cần có độ dài từ 300 chữ trở lên, được viết bằng tiếng Việt có dấu. Thư tham gia gửi về mục Chuyện tình yêu (email: support@xmen360.com), vui lòng ghi rõ chủ đề email là Bài viết mục "Tâm sự đàn ông". Những độc giả muốn giữ kín danh tính có thể đặt bút danh cho mình ở cuối bài viết.
®Đơn vị chủ quản: Công Ty Cổ Phần Truyền Thông HQC Việt Nam
Địa chỉ: Số 26/16 Phan Văn Trường - Dịch Vọng Hậu - Cầu Giấy - Hà Nội
Điện thoại: 04.6682.7986 / Email: support@xmen360.com /
®Thiết kế© 2010 Biên tập và phát hành bởi xmen360.com. Hệ thống chạy thử nghiệm đang trong quá trình hoàn thiện, chờ cấp phép của Bộ thông tin và truyền thông